Ngày 15/10/ Tân Tỵ - 29/11/2001
Chúng ta sống trong thời mạt pháp, sự tu hành có nhiều chướng ngại, mà chúng Tăng ở thiền viện đông đảo nhưng sự tu hành luôn được yên ổn. Bệnh thì có thuốc uống, ăn mặc cũng được đầy đủ, mọi nhu cầu đều không thiếu thốn, đó là phước đức rất lớn của chúng ta. Do đó, điều quan trọng hơn hết là toàn chúng phải nỗ lực tu.
Vì đây là chỗ chuyên tu, nên phải dồn hết tâm lực trong sự tu hành của mình. Không phải chỉ có danh từ chuyên tu, rồi sống lơ thơ lững thững qua ngày không chịu tu hành. Người nào ở đây không cố gắng hết sức tu thì chẳng những không xứng đáng mà cũng là trái với chủ trương của tôi. Toàn chúng nên nhớ, làm sao một năm xứng đáng một năm, hai năm xứng đáng hai năm. Mỗi ngày qua sự tu học của mỗi vị đều có tiến bộ, không dừng cũng không lui sụt, như vậy đời tu của mình mới không uổng phí. Phật tử đối với Tăng Ni rất tốt, lúc nào cũng hết lòng hết dạ lo cho mình tu, thế nên nếu lơ là không chịu tu, ắt là mắc nợ tín thí, tự chuốc họa vào mình.
Trong kinh A Hàm có kể câu chuyện tôn giả A-nan thấy bảy điềm mộng, trong đó điềm mộng thứ ba ngài thấy các Tỳ-kheo xuất gia thì rớt xuống vũng bùn ô uế, còn cư sĩ tại gia thì ngoi đầu vượt lên trên. Ngài đến thưa với Phật, đức Phật bảo: Giấc mộng đó là điềm báo đời mạt pháp sau này, người xuất gia thọ của đàn-na thí chú mà không chịu nỗ lực tu hành, còn ôm lòng ganh ghét sát hại lẫn nhau. Bởi thọ càng nhiều thì tội càng nặng nên khi chết đọa ba cõi dưới, còn thí chủ do tín tâm cúng dường nên được phước sanh lên các cõi lành sung sướng, thảnh thơi.
Chúng ta ngày nay, Phật tử hỗ trợ đầy đủ, từ thuốc men cho tới cơm nước, áo quần... Cho nên Tăng chúng phải ráng tu, để tự độ mình rồi sau độ người. Xứng đáng là bậc đi trước dẫn đường, cứu giúp chúng sanh. Đừng để mình trở thành người rớt xuống hầm sâu địa ngục, còn những người cúng dường thì đi lên các cõi lành. Điều này thật là tủi nhục!
Mong rằng tất cả ý thức trân trọng duyên lành của mình mà nỗ lực tiến tu. Đối với những chuyện vinh nhục ở ngoài đời đừng lưu tâm tới, cũng không bận lòng đến danh lợi trong đạo. Đừng mong cầu chức này, chức nọ cho có tiếng tăm, quyền lợi. Xem tất cả danh lợi, nhục vinh... chỉ là những thứ tầm thường, không cần quan tâm. Chỉ nên quan tâm việc tu của chính mình, xét xem hôm nay tu có tiến hơn ngày hôm qua hay không. Nếu thấy có tiến thì vui, không tiến thì cố gắng tu nhiều hơn nữa.
Chúng ta đã vì sự tu mà cạo tóc ở chùa thì phải cố gắng tu hành, chỉ một bề nhìn thẳng tâm mình để nỗ lực nhiều hơn, để giải thoát sanh tử. Không nên so bì với người khác, nếu cứ nay nhìn người này, mai ngó người kia... rồi mơ ước mình được như vậy, thì là uổng công xuất gia tu hành mà đời chẳng ra đời, đạo chẳng ra đạo. Mong tất cả cố gắng!