Lắng lòng nghe kể chuyện Thầy tôi
Chuyện đã xa xôi ngẫm bồi hồi
Pháp lữ muôn phương đồng quy hội
Nhất lòng ca tụng mãi không thôi.
Thuở ấy Trà Ôn người thị hiện
Thế gian giả tạm khổ triền miên
Thế phát xuất gia vì đại nguyện
Kinh sử đêm ngài mài bút nghiên.
Chớ phải thánh hiền, chớ phải tiên
Làm sao tránh khỏi nghiệp trần duyên
Chiến tranh binh biến nương Phước Hậu
Nẻo về Bảo Sở thắp lửa thiêng.
Chí vững lòng kiên hướng núi non
Tương Kỳ khai đạo dạ chẳng mòn
Mở lối thiền môn tâm nhẫn nại
Pháp Lạc sáng bừng hạnh Như Lai.
Kiến đạo khai tâm vô quái ngại
Bình trắc không không lòng tự tại
Biết rõ nơi mình chẳng cầu ai
Thiền tông sống lại sáng tương lai.
Chẳng sợ chông gai mở lối ra
Tu vì nhân loại đâu chỉ ta
Lão bà tâm thương khai tánh ngộ
Đời người cõi mộng chốc thoáng qua.
Trăm năm nhân thế một đóa hoa
Ngát tỏa hương thơm chốn Ta-bà
Thanh âm pháp diệu vang thiên hạ
Từ tâm hóa độ khắp Ta-bà.
Công đức bao la kể sao thông
Nhất niệm tri ân cả tấm lòng
Cúi mong đại thụ giang tán rộng
Ngàn năm phủ mát khắp thiền tông.