Mình có tật, hễ thứ gì đụng đến chỗ yếu của mình là mình né. Né rất vô tư, rất thuần thục. Con bé bự như cái thùng tô nô, rất khoái ăn thịt gà. Tôi hăm “Dịch cúm gà tràn lan, mày mà gặm nó có ngày nó truyền virut sang mày. Về nói mẹ ngưng ngay nghe chưa”. Nó không bằng lòng, bởi gà là món khoái khẩu của nó. Không có thịt gà đời nó hết ấm no. Mà cúm gà cũng không thể lây sang nó khi đã bị chiên chín. Nó thừa hiểu như thế. Con nít thời ni khôn dã man.
Thời gian qua đi, ai mà nhớ những gì mình đã nói ...
Hôm nay, nó chơi một chén thịt gà xé phay quá mạn, tôi nựng “Con ăn gì mà ngon zậy?”. Không nói không rằng, nó cầm chén thịt biến lẹ. Té ra, nó vẫn găm trong lòng sự “thù nghịch” của tôi với món gà rán trước đây. 4 tuổi, còn biết né thuần như thế, huống là mình.
Có những lời vừa chạm vào tai, mình thấy khó chịu. Có những thứ vừa mới chợt nhìn, mình đã thấy đau. Cái đau ấy khiến mình hoảng hốt, chỉ biết rụt đầu né lẹ để tránh cái đau. Không biết như thế chỉ khiến nỗi đau của mình thêm kín. Kín không có nghĩa là hết. Nó lớn dần và dính sâu. Lớn bề sâu nông ngang sang bề rộng. Mình như kẻ sợ nước, sợ gió, đụng đâu cũng né. Yếu đuối trở thành năng lực của mình và mình trở thành cô nàng với cái tên rất mới, Né ơi!
Hãy bình tĩnh nhìn lại cái đau của mình. Hãy thử một lần đối diện với nó xem sao! Cố gắng nhìn thẳng vào đó. Bình tĩnh, từ từ, không tránh né. Đừng mượn rượu tránh sầu. Đừng mượn nhạc né đau. Cứ bình tĩnh thong thả trong công việc. Cứ mở lòng quan sát mọi cái đau.
Nó đau đó, nhưng nó không là gì. Phật nói tất cả là vọng. Vọng vì nó không phải chân. Chẳng qua tập quen với thứ gì đó quá lâu nên nó thành có gốc. Trồng cây mà để bám rễ nên đụng phải nó quậy, mình đau. Hãy đối diện với những thứ làm mình sợ và tập quen với nó, như mình tập quen với cái né. Định tỉnh với cái đau, bình thản với cái sợ, mọi thứ sẽ qua đi. Cũng dung dị bình thường như bao chuyện khác. Giả từ Né hả!