“Phật chỉ nói 5 bộ kinh”, là câu nói của người bạn, cốt giúp tôi tỉnh ngộ khi thấy tôi cứ đeo đẳng học pháp với Hòa thượng, là loại pháp không phải chỉ có tên Đại thừa mà còn được hàng ngoại đạo xưa ban tặng mấy chữ “Quái thai của Phật giáo”.
"Phật chỉ nói 5 bộ kinh” nghĩa là những thứ còn lại không phải Phật nói. Không phải Phật nói thì có thể là Bồ tát nói, cũng có thể là ma nói, mà cũng có thể do những tên quái thai nói. Một câu không mang tính xác định, chỉ mang tính phủ định, nhưng cái phủ định ấy cực kỳ nguy hiểm, đủ làm chao đảo lòng người khi trí tuệ của người chưa phát triển. Bởi Phật là đấng chí tôn chí thượng trong cõi trời người, đương nhiên những gì Phật nói phải hơn Bồ tát. Nếu ma quỉ và những thằng quái thai nói nữa thì thôi còn gì để bàn.
“Phật chỉ nói 5 bộ kinh” có thể chỉ là một lời nói vô tình không mang tính phân biệt chia rẽ hay xúc xiểm Đại thừa. Ừ có sao mình nói vậy. Cái trí mình chỉ thấy được Phật giảng nói 5 bộ kinh nên mình nói như thế. Những bộ kinh khác Phật cũng nói, nhưng vì con mắt mình chỉ thấy được những thứ không bị ngăn cách bởi tường vách, không thấy được những chỗ núi cao biển lặng thâm sâu, nên mình nói “Phật chỉ nói 5 bộ kinh”. Nhưng qua cái tai của chúng hữu tình, là bộ tai không phải chỉ có tai và nhĩ thức mà còn bị sai sử bởi tên ý thức, một tên được gọi là “Công vi thủ, tội vi khôi”, rồi được truyền đi từ miệng người này qua miệng người kia, là thứ “Bệnh từ miệng vô, họa từ miệng xuất”, nên nó trở thành câu nói cảnh báo xúc xiểm làm hoảng loạn chúng hữu tình.
Thứ cứng đầu như tôi mà còn chao đảo không ít. Chẳng qua lúc đó mình chưa đủ công phu để hiểu hết những gì Phật Tổ đã nói. Chữ “hết” nói đây không phải là thấu được toàn bộ những gì kinh điển đã nói. Muốn thấu được như thế thì sự CHỨNG NGHIỆM của mình phải tương đương với những gì kinh luận đã diễn bày, không phải chỉ dùng cái tai để nghe, cái đầu để hiểu. Nói “hết” là thấy được - ít nhất là trên mặt ngôn từ, lý luận - sự liên hệ chặt chẽ giữa 3 thừa và sự bao trùm vĩ đại của Đại thừa đốn giáo. Không có phần giáo pháp thâm sâu này, Phật pháp không thể nào là một tôn giáo như Einstein, ông Tổ của ngành vật lý hiện đại đã nói “Tôn giáo tương lai sẽ là một tôn giáo vũ trụ. Tôn giáo này siêu việt khỏi một đấng thiêng liêng, tránh hết mọi giáo điều và thần học. Vì bao trùm cả thiên nhiên lẫn tâm linh, tôn giáo này phải được đặt nền tảng trên một ý niệm đạo giáo phát sinh từ những thực nghiệm của mọi sự vật thiên nhiên và tâm linh như là một sự hợp nhất đầy ý nghĩa. Đạo Phật đáp ứng được điều đó”. Không có phần giáo lý của Đại thừa, là phần giáo pháp giúp người đời nhận ra được thực tánh của vạn pháp, cũng là phần triển khai chi tiết những gì Phật đã nói tóm quát trong giáo lý Tiểu thừa, thì Phật pháp không thể nào ứng phó được với những nhu cầu hiện nay của nền khoa học hiện đại đúng như Einstein đã nói “Nếu có một tôn giáo nào ứng phó được với các nhu cầu của nền khoa học hiện đại thì đó chính là Phật giáo”.
Tôi đến với Đại thừa đốn giáo chỉ vì nhân duyên đưa đẩy mà đến, thực tình nào biết cái gì là Tiểu thừa, Đại thừa hay Nguyên thủy mà lựa chọn. Cái gì cũng được, miễn nó giúp tôi thoát được những bế tắc hiện tại. Cốt yếu là tôi phải có hứng thú với nó. Có hứng thì mình mới quyết tâm sống chết làm theo. Dở dở ương ương như con gà mắc toi thì Phật có hiện ra trước mặt cũng chẳng làm gì, nói gì là Tổ hay Thầy.
ĐẠI THỪA ĐỐN GIÁO đã đáp ứng được những điều sơ khởi đó của tôi. Vậy mà nghe cô bạn nói xong, tâm liền chao đảo, trong đầu liền khởi niệm nghi. Nghi mà được như mấy vị thiền sư thì có nghi là có ngộ, nhưng nghi mà nghi theo kiểu chúng sanh thì cái nghi ấy sẽ tàn phá công phu của mình. Người tu mà không quyết tâm với pháp tu là do không đủ niềm tin với Thầy, Tổ, pháp môn và với chính bản thân. Không đủ niềm tin nên gặp chút gì hơi khó là dội. Nhưng làm sao không khó khi mình phải đối đầu với những tập tục đã được huân tập từ bao ngàn kiếp? Sẽ đứt đoạn nửa chừng nếu không quyết tâm. Cứ nghiệm rồi sẽ thấy, đi rồi sẽ biết.
Song thứ gì cũng có duyên có nghiệp. Muốn nghi cũng không thể nghi lâu. Bởi cứ đặt chân đến Thường Chiếu, chỉ cần thấy mặt thầy hay nghe giọng nói của Hòa thượng, mối nghi liền tan. Sư Hưng, một sư Tiểu thừa, đầu đội trời, chân nện đất, cần mẫn với hạnh đầu đà rất mực, cũng từng nói với tôi “Ngài Ca Diếp, ông Tổ của Tổ Sư Thiền, là người được Phật truyền trao nửa tòa ngồi”. Nhờ vậy, cái nghi không có chỗ miên mật. Cái nghi không được miên mật mà duyên tu tập Đại thừa cứ thúc tới, nên chỉ còn cách theo nó cho đến bây giờ.
Thôi thì cái gì cũng vậy. Muốn biết sự thật thế nào, đều phải đi sâu đi sát với nó mới biết, không thể chỉ nghe loáng thoáng chút gì rồi bỏ ngang nửa chừng. Chủ yếu là trong hiện tại, nếu nhờ cái quái thai ấy mà mình sáng ra được nhiều thứ, cuộc đời cũng bớt khổ đau, thì cớ sao buông gánh nửa chừng? Thứ gì cũng có duyên có nghiệp. Nếu duyên nghiệp của bạn là tu Đại thừa đốn giáo, tức bạn đã từng có nhân duyên với nó trong nhiều đời, thì chỉ có nó mới làm bạn bình yên. Nó có lực xoa dịu và lôi bạn theo nó. Đâu phải nói bỏ mà bỏ liền được.
Bạn không thể tin đường ngọt, nếu bạn chưa từng nếm qua đường. Bạn chao đảo vì bạn chỉ nghe chứ chưa từng nếm. Một khi bạn đã nếm được cái ngọt của đường, người ta nói đường chua hay đắng, bạn sẽ thấy bình yên, không có gì dính dáng để bạn quan tâm. Tu hành cũng như thế. Cái quan trọng là phải nếm cho được pháp vị mình đã nghe, không thể chỉ nghe suông mà giải quyết được mọi chuyện. Cớ sự là ở đó.