Thiền Tông Việt Nam
Thanh Từ Toàn Tập 16 - Thiền Tông Trung Hoa 1
Lời Đầu Sách

Trong quyển Tối Thượng Thừa Luận, Ngũ Tổ dạy trọng tâm tu Phật là “giữ chân tâm”. Ngộ chân tâm là nhân Phật, chứng chân tâm viên mãn là quả Phật. Giữ chân tâm tức là tin mình có nhân Phật, hằng sống với chân tâm, tất cả vọng tưởng đều lắng sạch tức là viên mãn quả Phật.

Giữ chân tâm không phải là kìm hãm tâm mình đến tiêu ma trở thành như cây như gỗ, mà có nghĩa là khi sáu căn tiếp xúc với sáu trần không khởi tâm phân biệt. Tâm phân biệt trần cảnh là vọng tâm, chỉ hằng biết cảnh mà không phân biệt là chân tâm. Vọng tâm và chân tâm không xa, một phen hồi đầu là giác (hồi đầu thị ngạn), đừng tìm kiếm, đừng cầu cạnh bên ngoài.

Tôi thầm nguyện cho quý độc giả khế hội chân tâm, thấy Phật pháp Đại thừa là viên ngọc quý vô giá để tu hành đến thành Phật quả.

Quyển luận này tôi soạn ở Pháp Lạc thất năm 1969, trước khi thành lập thiền viện Chơn Không năm 1970. Đó là tôi chuẩn bị tư liệu để hướng dẫn tăng ni tu.

Về truyền thừa, tổ Hoằng Nhẫn là Tổ thứ năm trong sáu vị tổ ở Trung Hoa:

1. Tổ Bồ-đề-đạt-ma là tổ thứ hai mươi tám của Ấn Độ, sang Trung Hoa là vị tổ đầu tiên truyền thừa Thiền tông, nên Trung Hoa coi ngài là Sơ Tổ Thiền tông.

2. Tổ Huệ Khả

3. Tổ Tăng Xán

4. Tổ Đạo Tín

5. Tổ Hoằng Nhẫn

6. Tổ Huệ Năng

Sau này vì sự truyền bá Thiền tông mở rộng, nhiều vị được kế thừa nên không còn để thứ tự nữa.

Học luận này là học chỗ Ngũ Tổ chỉ dạy, chứ không phải học về sử của ngài. Lời dạy rất đơn giản, mà không phải dễ hiểu dễ nhận. Người xưa nói ra một lời, dạy một câu đều là chỗ chí thiết, cốt chỉ cho chúng ta giác ngộ bản tâm và giải thoát sanh tử.

 

THÍCH THANH TỪ

Mục Lục